Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen. Nguyện xin ân sủng và bình an của Thiên Chúa, Đấng thấu suốt mọi tâm hồn, luôn ở cùng anh chị em.
Lạy Chúa, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa Kitô, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con.
Chúng ta hãy bắt đầu bằng một hình ảnh thật nhỏ bé, một khoảnh khắc tĩnh lặng mà có lẽ ba Alan và mẹ Thảo vẫn còn lưu giữ vẹn nguyên trong tâm trí. Hãy hình dung một chiếc máy bay mô hình nằm trên bàn học, những đường nét tinh xảo mà Benjamin đã chăm chút, những mã lệnh trong kho lưu trữ GitHub mà cậu bé mười lăm tuổi đã viết ra bằng cả trí tuệ lẫn niềm đam mê. Ben không chỉ chơi với những món đồ; cậu bé đang xây dựng những giấc mơ. Cậu bé nhìn thấy một thế giới rộng lớn, nơi những chiếc Boeing 737 cất cánh, nơi 'Con Chim Airlines'—cái tên mà mỗi khi nhắc đến, Ben lại khúc khích cười, nụ cười trong trẻo như nắng mai—đang sẵn sàng bay vào bầu trời vĩnh cửu. Sự tò mò của Ben không phải là thứ tri thức khô khan, mà là một sự khao khát được chạm vào những điều kỳ diệu của Đấng Tạo Hóa.
Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, Thánh Phaolô nói với chúng ta về cuộc chạy đua: 'Do đó, tôi không chạy như kẻ vô định, tôi không đấm như kẻ đánh vào không trung'. Phaolô đang nói về sự kỷ luật, về việc huấn luyện thân xác để đạt tới một triều thiên không héo úa. Đôi khi, chúng ta nhìn vào cuộc đời của Benjamin và tự hỏi: Tại sao một cuộc đời đầy tiềm năng, một trí tuệ sắc sảo như thế, lại kết thúc sớm đến vậy? Tại sao 'cuộc chạy đua' của cậu bé lại dừng lại khi mới chỉ bắt đầu? Chúng ta thường muốn tìm kiếm những câu trả lời logic, những giải thích hợp lý theo kiểu toán học mà Ben từng yêu thích. Nhưng Thiên Chúa không đo lường cuộc đời bằng số năm, cũng không đo lường bằng những thành tựu trên mặt đất. Ngài đo lường bằng chiều sâu của tình yêu. Benjamin đã sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, từ những chuyến đi khắp thế giới đến những cử chỉ yêu thương âm thầm.
Có một sự thật mà chúng ta phải gọi tên ngay lúc này: Nỗi đau mất con là một vết thương sâu thẳm, một thực tại ambushes (phục kích) chúng ta vào mỗi buổi sáng khi ánh nắng đầu tiên chạm vào chiếc ghế trống. Mẹ Thảo, ba Alan, tôi biết có những ngày anh chị cảm thấy như mình đang mang một 'cái xà' trong mắt, một nỗi đau lớn đến mức che khuất cả tầm nhìn về tương lai. Có những lúc, sự tự trách len lỏi vào tâm trí: 'Phải chi mình làm khác đi', 'Phải chi mình nhận ra sớm hơn'. Hãy để tôi nói với anh chị, bằng tất cả sự chân thành của một người mục tử: Hãy buông bỏ hòn đá tảng của sự tội lỗi ấy. Chúa Giêsu đã nói về người mù bẩm sinh: 'Không phải anh này, cũng chẳng phải cha mẹ anh này phạm tội'. Sự ra đi của Ben không phải là hình phạt, cũng không phải là lỗi của anh chị. Anh chị đã yêu thương con, đã chăm sóc con, đã cùng con đi qua những ngày tháng rực rỡ nhất. Tình yêu đó không hề vô ích. Nó là một di sản vĩnh cửu. God does not accuse you, and Benjamin, cậu bé dịu dàng ấy, cũng không bao giờ trách móc ba mẹ mình. Hãy để lòng mình được nhẹ nhõm, vì anh chị đã làm tất cả những gì có thể, và con anh chị đang được an nghỉ trong vòng tay của Đấng không bao giờ bỏ rơi một ai.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đặt ra một câu hỏi đầy thách đố: 'Sao anh thấy cái rác trong mắt người anh em, mà cái xà trong mắt mình thì lại không để ý tới?'. Ngài không chỉ dạy chúng ta về sự phán xét, mà còn dạy về sự trung thực với chính mình. Đôi khi, trong cơn đau khổ, chúng ta nhìn vào thế giới và thấy nó thật bất công, thật tàn nhẫn. Chúng ta thấy những người khác vẫn sống, vẫn cười, trong khi thế giới của chúng ta đã sụp đổ. Đó là cái nhìn của một người đang có 'cái xà' trong mắt. Chúa Giêsu không trách chúng ta vì nỗi đau ấy, nhưng Ngài mời gọi chúng ta nhìn sâu hơn. Hãy nhìn vào Ben. Hãy nhớ lại khoảnh khắc cậu bé muốn dâng hiến toàn bộ số tiền trong ống heo tiết kiệm để giúp chú William. Ben không hề đập ống heo, không hề phô trương, cậu bé chỉ đơn giản là muốn trao đi. Đó là sự tinh tuyền của một tâm hồn đã được Chúa huấn luyện, một tâm hồn không chạy 'vô định'. Ben đã dạy chúng ta cách yêu mà không tính toán, cách sống mà không giữ lại cho riêng mình.
Ryan, em trai yêu quý của Ben, anh biết em đang cảm thấy một khoảng trống rất lớn. Anh biết có những ngày em nhìn vào những món đồ chơi, những chiếc máy bay mà hai anh em từng cùng nhau ngắm nhìn, và lòng em lại trĩu nặng. Nhưng hãy nhớ, Ryan, anh Ben không chỉ là một kỷ niệm. Anh ấy là một phần của con người em. Mỗi khi em tử tế với ai đó, mỗi khi em cố gắng học tập, mỗi khi em mỉm cười với cuộc đời, đó là lúc em đang nối dài cuộc đời của anh Ben. Anh ấy vẫn đang dõi theo em, vẫn đang cùng em lớn lên. Em không cần phải chạy đua một mình; anh Ben vẫn đang đồng hành cùng em trong từng bước đi.
Có một giấc mơ mà ba đã kể, về việc Ben đứng ở cửa phòng 419, khỏe mạnh và hạnh phúc, nói với ba rằng: 'Ba ơi, test nào con cũng qua hết'. Đó không chỉ là giấc mơ, đó là lời khẳng định của Thiên Chúa về sự sống vĩnh cửu. Ben đã 'qua bài kiểm tra' của cuộc đời này một cách xuất sắc. Cậu bé đã trở thành một 'phi công' của Thiên Chúa, đang bay trong bầu trời của sự bình an tuyệt đối. Đừng để những nỗi đau quá khứ hay sự tự trách làm mờ đi tầm nhìn của anh chị. Hãy nhìn vào 'Giếng nước Giếng Gioan Baotixita' ở Cà Mau, nơi dòng nước mát lành đang chảy, nơi tình yêu của Ben vẫn đang tiếp tục cứu giúp những mảnh đời khô cằn. Đó là bằng chứng rằng Ben vẫn đang sống, vẫn đang làm việc thiện, vẫn đang chăm sóc cho những người bé mọn.
Anh chị em thân mến, dù anh chị đang ở đâu, dù anh chị đang mang thập giá nào, hãy biết rằng Thiên Chúa đang ở ngay trong nỗi đau đó. Ngài không đứng ngoài để quan sát; Ngài đang cùng anh chị vác thập giá. Đừng tìm kiếm câu trả lời trong những lý thuyết, hãy tìm kiếm nó trong tình yêu. Hãy làm một việc tốt nhỏ bé trong ngày hôm nay, một việc mà không ai biết đến, một việc được làm trong âm thầm như cách Ben đã từng muốn làm cho chú mình. Đó chính là cách chúng ta 'huấn luyện' tâm hồn mình cho cuộc chạy đua vĩnh cửu.
Khi anh chị bước ra khỏi đây, hãy mang theo hình ảnh nụ cười của Ben. Mỗi khi nhìn lên bầu trời, thấy một chiếc máy bay vút qua, hãy mỉm cười và thầm thì: 'Cảm ơn con, Benjamin, vì đã dạy ba mẹ cách yêu'. Đừng sợ hãi, đừng tự trách mình. Anh chị đã làm rất tốt. Con anh chị, Benjamin Vo, đang chờ đợi tất cả chúng ta ở cuối chặng đường, nơi mà mọi giọt nước mắt sẽ được lau khô, nơi mà mọi giấc mơ sẽ được hoàn tất trong vòng tay Thiên Chúa. Hãy giữ lấy niềm hy vọng ấy, như giữ lấy một chiếc vé máy bay cho chuyến hành trình vĩnh cửu mà tất cả chúng ta đều đang cùng nhau bước tới. Thiên Chúa là Đấng nhân từ, và Ngài đang giữ chặt tay anh chị trong suốt hành trình này. Mọi sự rồi sẽ ổn, vì tình yêu không bao giờ thất bại. Amen.
Cho những ý nguyện đã gửi gắm nơi Ben trên bức tường cầu nguyện:
Vâng lệnh Chúa Cứu Thế, và theo thể thức Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng:
Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
Nguyện xin Thiên Chúa ban phúc lành và bình an cho anh chị em, và xin Người nâng đỡ những tâm hồn đang chịu tang sầu. Amen.
✝ Xin Thiên Chúa toàn năng là Cha, và Con, và Thánh Thần, ban phúc lành cho anh chị em. Amen.