Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen. Nguyện xin ân sủng và bình an của Thiên Chúa, Đấng luôn ở gần những ai đau khổ, ở cùng anh chị em.
Lạy Chúa, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa Kitô, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa, xin thương xót chúng con.
Chúng ta hãy bắt đầu bằng một hình ảnh thật tĩnh lặng. Hãy tưởng tượng một buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày đang tắt dần trên những mô hình máy bay còn nằm yên trên kệ của Benjamin. Ben, với trí tuệ sắc sảo và niềm say mê khám phá, thường dành hàng giờ để tìm hiểu về những cấu trúc phức tạp của các phi cơ. Em yêu những chiếc máy bay đến nỗi từng mơ về việc thành lập 'Con Chim Airlines'. Mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, nụ cười của em lại bừng sáng, một nụ cười hồn nhiên, trong trẻo, khiến cho không gian xung quanh như bừng tỉnh. Đằng sau cái trí tuệ logic của một cậu bé mười lăm tuổi, người đã sớm làm quen với những mã lệnh phức tạp, là một tâm hồn vô cùng dịu dàng, một cậu bé luôn biết cách làm cho ba mẹ và em trai Ryan cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn.
Trong bài đọc thứ nhất hôm nay, Thánh Phaolô gửi đến chúng ta một lời nhắn nhủ đầy khắc khoải: 'Thưa anh em, thời gian chẳng còn bao lâu nữa.' Phaolô không nói điều này để gieo rắc nỗi sợ hãi, mà để mời gọi chúng ta nhìn vào thực tại của cuộc đời. Ông nói về những người đang khóc như không khóc, những người đang vui như không vui, những người đang sử dụng thế gian như không sử dụng quá độ. Tại sao vậy? Vì 'thế gian này đang qua đi.' Chúng ta thường sống như thể mình sẽ ở đây mãi mãi, như thể những nỗi đau hiện tại là định mệnh vĩnh viễn. Nhưng Phaolô nhắc nhở rằng, tất cả những gì chúng ta chạm vào, tất cả những gì chúng ta sở hữu, chỉ là tạm thời. Điều duy nhất còn lại, điều duy nhất thực sự thuộc về cõi vĩnh hằng, chính là tình yêu mà chúng ta đã trao đi.
Đã hơn hai tháng kể từ ngày 13 tháng 6 năm 2026, ngày mà Benjamin rời xa vòng tay của ba Alan, mẹ Thảo và em Ryan để bước vào cõi đời đời. Tôi biết, đối với gia đình, nỗi đau này không phải là một lý thuyết. Nó là một thực tại hiện hữu trong từng ngóc ngách của ngôi nhà, trong sự trống vắng của một chiếc ghế bên bàn ăn, trong những buổi sáng mà nỗi nhớ ùa về như một cơn sóng dữ. Anh chị đang sống trong một thế giới mà thời gian dường như đã ngừng lại từ ngày đó. Tôi muốn nói với anh chị một điều thật chậm rãi: Đừng bao giờ để sự tự trách bủa vây lấy mình. Có những bậc cha mẹ, trong cơn đau đớn tột cùng, thường tự hỏi liệu mình có bỏ lỡ điều gì, có làm gì sai không. Hãy nghe lời Chúa Giêsu khi Ngài đối diện với người mù bẩm sinh: 'Không phải anh này, cũng chẳng phải cha mẹ anh này phạm tội.' Bệnh tật không bao giờ là hình phạt, và sự ra đi của Benjamin không bao giờ là lỗi của anh chị. Anh chị đã yêu thương con bằng một tình yêu trọn vẹn nhất, đã cùng con đi qua những thành phố lớn, đã cho con một cuộc đời đầy ắp những kỷ niệm rực rỡ. Chúa không buộc tội anh chị, và Ben—cậu bé dịu dàng ấy—cũng không bao giờ trách móc ba mẹ mình.
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đứng giữa những người nghèo, những người đói khát, và những người đang khóc. Ngài nói: 'Phúc cho anh em là những người đang khóc, vì anh em sẽ được vui cười.' Đây không phải là một lời an ủi sáo rỗng. Đây là một lời hứa của Đấng đã nếm trải nỗi đau của sự chia lìa. Chúa Giêsu biết thế nào là mất đi người thân, Ngài biết thế nào là nỗi đau của thập giá. Khi Ngài nói 'Phúc cho anh em', Ngài đang nhìn thẳng vào những giọt nước mắt của mẹ Thảo, vào sự hụt hẫng của ba Alan, và vào trái tim đang nhớ anh của Ryan. Ngài đang nói rằng, nỗi đau của anh chị không bị lãng quên. Nó đang được biến đổi trong tình yêu của Thiên Chúa.
Hãy nhớ về sự cao cả trong tâm hồn của Benjamin. Ai trong chúng ta có thể quên được hình ảnh một cậu bé mười lăm tuổi, khi thấy chú William của mình đau đớn, đã tự nguyện muốn dâng hiến tất cả số tiền trong ống heo tiết kiệm của mình để giúp chú? Em không đập ống heo, em không cần phải làm thế, nhưng chính lời đề nghị ấy, chính tấm lòng muốn dâng hiến tất cả cho người thân, đã làm cho em trở nên cao quý hơn bất kỳ triết gia nào. Đó là bài học về sự 'từ bỏ' mà Phaolô đã dạy: Ben đã sống như thể em không sở hữu gì cả, vì em hiểu rằng tình yêu mới là tài sản lớn nhất. Sự tử tế ấy, sự dịu dàng ấy, vẫn đang tiếp tục chảy. Nó chảy qua 'Giếng nước Giếng Gioan Baotixita' ở Cà Mau, nơi dòng nước mát lành đang tưới mát cho những mảnh đời khô cằn. Mỗi giọt nước ấy là một lời nhắc nhở rằng Ben vẫn đang tiếp tục làm việc thiện, vẫn đang chăm sóc cho những người bé mọn, đúng như cách mà em đã từng muốn chăm sóc cho chú mình.
Ryan, em trai yêu quý của Ben, anh biết em nhớ anh mình nhiều lắm. Anh biết những ngày này, khi nhìn thấy những chiếc máy bay trên bầu trời hay nhìn vào những kỷ niệm hai anh em cùng chia sẻ, lòng em lại chùng xuống. Nhưng hãy nhớ rằng, anh Ben không mất đi. Anh ấy đang ở trong một 'phi trường' vĩnh cửu, nơi không còn những chuyến bay bị trì hoãn, không còn những cơn đau. Anh ấy vẫn đang dõi theo em, vẫn đang cùng em lớn lên trong từng nỗ lực của em. Mỗi khi em sống tốt, mỗi khi em cố gắng học tập, mỗi khi em tử tế với người khác, đó là lúc em đang nối dài cuộc đời của anh Ben. Hãy giữ lấy nụ cười của anh ấy trong tim, và hãy biết rằng tình anh em của các em là một sợi dây liên kết không bao giờ đứt đoạn, ngay cả khi cái chết đã xen vào giữa.
Anh chị em thân mến, đặc biệt là những gia đình đang mang thập giá nặng nề, những người đang cảm thấy mình đơn độc trong nỗi đau: Thiên Chúa không ở xa anh chị. Ngài ở ngay trong nỗi đau đó. Ngài ở trong những giọt nước mắt anh chị rơi xuống, Ngài ở trong sự im lặng của căn phòng. Benjamin Vo, với tâm hồn trong sáng và trí tuệ thông thái, đã để lại cho chúng ta một di sản của tình yêu. Một cuộc đời mười lăm năm sống trọn vẹn thì không bao giờ là một cuộc đời ngắn ngủi. Đó là một cuộc đời đã hoàn tất sứ mạng của mình một cách rực rỡ.
Khi anh chị bước ra khỏi đây, tôi xin anh chị mang theo một điều nhỏ bé này: Hãy làm một việc tốt trong âm thầm, một việc tốt không ai biết đến, như cách Ben đã từng muốn làm cho chú của mình. Hãy để tình yêu của Ben tiếp tục sống qua anh chị. Mỗi khi nhìn lên bầu trời, thấy một chiếc máy bay vút qua, hãy mỉm cười. Đó là lời nhắn nhủ của Ben: 'Ba mẹ ơi, con vẫn ổn. Con đã về nhà.' Hãy can đảm vác thập giá của mình, không phải như một gánh nặng, mà như một hành trình dẫn về phía ánh sáng. Chúa đang ở đó, đang ôm trọn anh chị vào lòng. Đừng sợ. Con anh chị, Benjamin Vo, đang chờ đợi tất cả chúng ta ở cuối chặng đường, nơi mà mọi giọt nước mắt sẽ được lau khô, nơi mà mọi giấc mơ sẽ được hoàn tất trong vòng tay Thiên Chúa. Hãy giữ lấy niềm hy vọng ấy, như giữ lấy một chiếc vé máy bay cho chuyến hành trình vĩnh cửu mà tất cả chúng ta đều đang cùng nhau bước tới. Amen.
Cho những ý nguyện đã gửi gắm nơi Ben trên bức tường cầu nguyện:
Vâng lệnh Chúa Cứu Thế, và theo thể thức Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng:
Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng, Đấng thấu suốt mọi nỗi đau và lau khô mọi giọt lệ, chúc lành và gìn giữ anh chị em luôn mãi. Amen.
✝ Xin Thiên Chúa toàn năng là Cha, và Con, và Thánh Thần, ban phúc lành cho anh chị em. Amen.