Nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần. Amen. Nắng bình an và ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng tất cả ông bà và anh chị em.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Lời uy quyền xua tan mọi bóng tối và đem lại sự bình an cho tâm hồn, xin thương xót chúng con. Lạy Đức Kitô, Chúa mang Thần Khí Thiên Chúa đến để nâng dậy những ai đang bị đè nén, xin thương xót chúng con. Lạy Chúa Giêsu, Chúa nâng đỡ những kẻ ngã rỡn và đỡ dậy mọi người đang bị còng lưng, xin thương xót chúng con.
Hãy tưởng tượng một bầu khí ngột ngạt bên trong hội đường Ca-phát-na-um vào một ngày Thứ Bảy tĩnh lặng. Mọi ánh mắt đang dồn về phía một người Thầy trẻ tuổi xứ Na-za-rét. Ngài không nói như các kinh sư, không trích dẫn những mớ lý thuyết xa rời thực tế, nhưng mỗi lời Ngài thốt ra như có một sức nặng đặc biệt, chạm thẳng vào tâm khảm con người.
Rồi đột nhiên, không gian trang nghiêm ấy bị xé rách bởi một tiếng kêu chói tai. Một người đàn ông bị quỷ ô uế giằng xé đã gào lên: *"Hỡi Giêsu Na-za-rét, chuyện chúng tôi liên quan gì đến ông? Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao?"*
Đó không chỉ là tiếng gào của một tên quỷ. Đó là tiếng kêu của sự hỗn loạn, của sự bế tắc, của sự giằng xé đau đớn tuyệt vọng nhất mà một con người có thể trải qua. Một câu hỏi xoáy sâu vào khoảng trống: *"Liên quan gì đến ông? Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại xảy ra điều này?"*
Hôm nay, chúng ta đứng ở đây, đã trôi qua khoảng hai tháng kể từ ngày 13 tháng 6 năm 2026 — cái ngày mà người con yêu quý của gia đình, cậu bé Benjamin Vo, trút hơi thở cuối cùng để trở về với Chúa. Hai tháng trôi qua, đối với thế giới bên ngoài, dòng thời gian vẫn cứ chảy trôi, phố xá vẫn nhộn nhịp, những chuyến bay vẫn cất cánh rồi hạ cánh trên các đường băng. Nhưng đối với ba Alan, mẹ Thảo, và em Ryan, hai tháng ấy giống như một khoảng dừng mênh mông của vũ trụ.
Trong căn nhà ấy, có một sự im lặng thật dài. Sự im lặng của chiếc bàn học nơi Ben từng ngồi giải những bài toán lớp 8 khi mới chỉ là một cậu học trò lớp 4. Sự im lặng của những dòng mã lệnh, của những dự án công nghệ mà trí tuệ rực rỡ mười lăm tuổi của em đang dở dang. Sự im lặng của một góc phòng không còn tiếng nói, tiếng cười hồn nhiên.
Và trong sự im lặng ấy, tôi biết, có những lúc tiếng kêu của hội đường Ca-phát-na-um năm xưa lại vang lên trong tâm khảm chúng ta. Tiếng kêu của sự bối rối: *"Chuyện này là thế nào? Tại sao lại như vậy?"*
Hãy để tôi kể cho anh chị nghe về một giấc mơ…
Vào đêm 25 tháng 6, chỉ mười hai ngày sau khi Ben đi xa, ba Alan đã nén lòng trong một giấc mơ vô cùng chân thật. Ba thấy Ben đứng trước cửa phòng 419. Cậu bé không mặc áo, dáng người trông thật khỏe mạnh, mặc chiếc quần short màu xanh lá. Cả hai ba con đứng ở ngoài cửa phòng… Ben đã cố gắng nói với ba, giọng nói nghẹn ngào bức bối: *"Ba ơi, test nào con cũng qua hết. Con tự thở được bình thường mà... sao con lại bị như vầy?"*
Người cha chỉ biết bước tới, ôm chặt lấy Ben vào lòng. Ba cảm nhận được tất cả sự bức bối của con, sự bối rối và ấm ức của một đứa trẻ thông minh, quyết tâm, một cậu bé vốn dĩ luôn chiến đấu hết mình trên sân cầu lông, luôn cố gắng vượt qua mọi thử thách. Người cha ôm chặt con và thầm thì: *"Từ nay trở đi, con sẽ ở trên Thiên Đàng mãi mãi."*
Mặt Ben mếu máo chực khóc… nhưng rồi, như một phép lạ của sự bình an từ trời cao tràn xuống, Ben dừng lại. Nụ cười dịu dàng vốn có trở lại trên môi em, và em tự nhiên nói một câu thanh thản: *"Không sao đâu, con sẽ dõi theo ba mẹ."*
…
Anh chị em thân mến,
Câu hỏi của Ben trong giấc mơ ấy: *"Sao con lại bị như vầy?"* — chẳng phải cũng chính là tiếng kêu từ đáy lòng của ba Alan, của mẹ Thảo, của tất cả những ai yêu thương em sao?
Một cậu bé mười lăm tuổi với trí tuệ rực rỡ, một tâm hồn hiền lành, một người con ngoan ngoãn hiếu thảo… tại sao lại phải trải qua những đớn đau ấy? Tại sao một cuộc đời đầy hứa hẹn lại dừng lại sớm đến thế?
Nếu chúng ta dùng sự khôn ngoan của loài người để tìm lời giải thích, chúng ta sẽ hoàn toàn bế tắc. Đúng như Thánh Phaolô đã viết trong Bài đọc I hôm nay gửi tín hữu Cô-rinh-tô: *"Con người tự nhiên không đón nhận những gì thuộc về Thần Khí Thiên Chúa, vì đối với họ đó là sự điên rồ, và họ không thể hiểu được."*
Trí tuệ loài người — dù sắc bén như những thuật toán, dù uyên bác như những công trình khoa học — cũng không thể nào thấu suốt được sự mỏng giòn của thân xác và những bí mật chiều sâu của định mệnh. Loài người nhìn vào cái chết của một thiếu niên mười lăm tuổi và nói: *"Đó là một bi kịch, một sự bất công, một sự vô lý."*
Nhưng Thánh Phaolô nói tiếp: *"Thần Khí thấu suốt mọi sự, kể cả những gì sâu thẫm của Thiên Chúa… Không ai biết được những gì thuộc về Thiên Chúa, nếu không phải là Thần Khí của Thiên Chúa… Nhưng chúng ta, chúng ta có tâm trí của Đức Kitô."*
Tâm trí của Đức Kitô là gì?
Đó là tâm trí nhìn thấy xuyên qua nỗi đau để chạm vào sự phục sinh. Đó là lối nhìn tâm linh nhận ra rằng: cuộc đời của một con người không được đo bằng số năm tháng họ hít thở dưới ánh mặt trời trần thế, mà được đo bằng lượng tình yêu họ đã trao ban và nhận lãnh trong suốt hành trình ấy.
Hãy nhìn vào Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay. Đứng trước sự náo loạn, đứng trước tiếng kêu đau đớn của kẻ bị quỷ dằn dóc, Ngài không tranh luận. Ngài không đưa ra một bài diễn thuyết dài dòng về nguồn gốc của sự dữ.
Ngài chỉ thốt lên một Lời uy quyền: *"Hãy câm đi và ra khỏi người này!"*
Lời của Đức Giêsu là Lời trả lại sự trật tự cho sự hỗn loạn. Lời ban bình an cho tâm hồn đang dằn dóc. Quỷ vật người ấy ngã xuống, rồi ra khỏi anh ta *mà không làm hại gì anh cả*.
Trong giấc mơ của ba Alan, khoảnh khắc Ben ngừng mếu máo, dừng lại và nói: *"Không sao đâu, con sẽ dõi theo ba mẹ"* — chính là khoảnh khắc Lời uy quyền của Đức Giêsu đã đụng chạm đến tâm hồn em. Sự bức bối của căn bệnh trần gian, sự vô lý của nỗi đau thân xác đã phải lùi bước. Quỷ dữ và bệnh tật có thể vật ngã thân xác trần thế của Ben, nhưng không thể làm hại được tâm hồn trong trắng, nhân hậu của em. Em đã ra khỏi cơn bạo bệnh mà không bị tổn hại trong đức tin và tình yêu. Em đã bước vào sự tự do vĩnh cửu của Thiên Đàng.
…
Tôi muốn dừng lại ở đây để nói riêng với ba Alan và mẹ Thảo.
Trong suốt hai tháng qua, đặc biệt là những đêm dài thanh vắng, khi nhìn lại hành trình đã qua, có lẽ có những lúc bóng tối của sự dằn vặt lặng lẽ bò vào trái tim anh chị. Anh chị tự hỏi: *"Liệu mình có bỏ lỡ điều gì không? Liệu mình có thể làm gì khác để cứu con? Tại sao căn bệnh nghiệt ngã này lại rơi vào gia đình mình? Có phải do một sơ suất nào đó?"*
Xin anh chị hãy nghe thật rõ lời này từ chính Tin Mừng của Đức Kitô.
Khi các môn đệ thấy một người gặp đau khổ từ khi mới sinh, họ đã hỏi Chúa Giêsu: *"Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này bị như vậy? Anh ta hay cha mẹ anh ta?"* Đức Giêsu đã trả lời một cách dứt khoát: *"Không phải anh này, cũng chẳng phải cha mẹ anh này"* (Ga 9,3).
Tôi xin khẳng định với anh chị bằng tất cả thẩm quyền của Lời Thiên Chúa: Bệnh tật hiểm nghèo chưa bao giờ là một sự trừng phạt. Sự ra đi của Benjamin hoàn toàn không phải là lỗi của anh chị!
Anh chị không bỏ lỡ bất cứ điều gì. Không có một sự canh chừng, một sự cẩn thận hay một nỗ lực y khoa nào trên thế gian này có thể ngăn cản được những quy luật giòn mỏng của thân xác con người khi thời khắc đến. Anh chị đã yêu Ben bằng một tình yêu mẫu tử, phụ tử tuyệt vời nhất. Anh chị đã cùng con đi qua từng ngõ ngách của thế giới, từ những góc phố Tokyo, Bắc Kinh đến thánh địa Lourdes dịu êm và Vatican cổ kính. Anh chị đã cho Ben một tuổi thơ đập tan mọi giới hạn, ngập tràn tiếng cười và tình thương yêu bao bọc.
Xin anh chị hãy trút bỏ tảng đá tội lỗi giả tạo ấy ra khỏi lồng ngực. Đừng tự dằn vặt mình thêm nữa. Thiên Chúa không buộc tội anh chị. Và Benjamin — cậu con trai hiếu thảo, người từng sẵn sàng dành trọn số tiền tiết kiệm trong ống heo của mình để lo cho người thân — lại càng không bao giờ trách móc ba mẹ. Em đã thốt lên trong giấc mơ: *"Không sao đâu, con sẽ dõi theo ba mẹ."* Đó là lời xá giải tuyệt đối. Đó là lời nhắn nhủ rằng em đã hoàn toàn bình an, và em muốn ba mẹ cũng phải được bình an.
Hãy nhớ về Benjamin Vo không phải qua lăng kính của căn bệnh hay những ngày tháng ở phòng cấp cứu. Hãy nhớ về em như một món quà rực rỡ mà Thiên Chúa đã gửi đến cho gia đình trong mười lăm năm ngắn ngủi nhưng đong đầy trọn vẹn.
Ben là một tâm hồn kỳ diệu. Em sở hữu một trí tuệ vượt trội, nhưng nét đẹp lớn nhất của Ben lại nằm ở sự khiêm nhường và lòng trắc ẩn. Em là cậu học trò ngoan ngoãn, dịu dàng, từng khiến cô giáo IEP phải xúc động gọi điện cho ba để báo tin em không còn cần hỗ trợ ngôn ngữ nữa, vì em đã trở thành một thiên thần nhỏ biết lắng nghe và tôn trọng mọi người. Em là cậu bé luôn mỉm cười, nỗ lực hết mình trên sân thể thao với triết lý đơn sơ mà sâu sắc: *"Cố gắng là tất cả những gì quan trọng."*
Ryan yêu quý của anh Ben,
Anh biết em nhớ anh Ben nhiều lắm. Em đã mất đi một người anh trai, một người bạn thân thiết nhất, người đã cùng em ngồi trên chiếc xe túc tắc qua những bờ biển nắng vàng, người đã cùng em đeo chiếc cúp mỳ souvenir ở Nhật Bản. Nhưng Ryan ơi, em hãy nhớ rằng anh Ben không biến mất.
Trí tuệ, sự kiên cường và nụ cười dịu dàng của anh Ben giờ đây đang sống tiếp trong chính con người em. Mỗi khi em cố gắng trong học tập, mỗi khi em mỉm cười bước qua một khó khăn, chính là lúc em đang nối dài cuộc đời của anh Ben trên mặt đất này. Anh Ben từ đài kiểm soát không lưu của Thiên Đàng đang nhìn xuống em, tự hào về em và luôn đồng hành cùng em trong từng bước đi.
…
Anh chị em thân mến, đặc biệt là những ai đang theo dõi giờ cầu nguyện này từ xa — những gia đình đang mang trong mình những thập giá nặng nề, những người cha người mẹ đang có con nhỏ phải chống chọi với bệnh tật, hay những ai đang phải sống trong nỗi đau mất mát người thân.
Bài Thánh Vịnh 145 hôm nay dâng lên một lời khẳng định chan chứa niềm hy vọng:
*"Đức Chúa trung thành trong mọi lời Ngài hứa,
và thánh thiện trong mọi việc Ngài làm.
Đức Chúa nâng đỡ tất cả những ai đang ngã rỡn,
và đỡ dậy mọi kẻ đang bị còng lưng."*
Thiên Chúa không đứng ngoài nỗi đau của anh chị em. Ngài không phải là một vương công xa lạ nhìn xuống từ mây xanh. Trong Đức Giêsu Kitô, Ngài đã bước xuống tận cùng của sự đau khổ human, Ngài đã đi vào tận trong ngôi mộ tối để bẻ gãy sức mạnh của cái chết. Nếu hôm nay trái tim anh chị em đang bị còng lưng vì trần ai, vì nỗi nhớ thương da diết, xin hãy tựa đầu vào ngực Chúa. Ngài đang đỡ dậy anh chị em.
Tình yêu của Benjamin Vo không dừng lại ở nấm mồ. Sự sống của em đã hóa thành dòng nước mát lành. Giếng nước sạch mang tên em tại vùng đất Cà Mau — Giếng Gioan Baotixita — ngày ngày vẫn đang âm thầm tuôn chảy, mang nguồn nước sống đến cho những người nghèo khổ. Cái tên Đại Dương của em giờ đây đã thực sự trở thành một đại dòng chảy của lòng thương xót. Những ân huệ âm thầm ấy là minh chứng rằng: tình yêu mạnh hơn cái chết. Một cuộc đời mười lăm năm dâng hiến trọn vẹn cho tình yêu thì không bao giờ mất đi, nhưng tiếp tục sinh hoa kết quả muôn đời.
Hôm nay, khi bước ra khỏi giờ cầu nguyện này, tôi muốn gửi đến anh chị em một điều đơn sơ để mang theo trong hành trang cuộc sống:
Mỗi khi trong lòng anh chị em dấy lên những bối rối, những câu hỏi *"Tại sao?"* làm chao đảo tâm hồn; hay mỗi khi nỗi nhớ thương Benjamin ập đến như một làn sóng lạnh… Xin anh chị em hãy nhắm mắt lại trong giây phút. Hãy lắng nghe tiếng Chúa Giêsu nói trong tĩnh lặng: *"Hãy bình yên!"*
Rồi hãy mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng thôi, như nụ cười của Ben trong giấc mơ khi em nói: *"Không sao đâu, con sẽ dõi theo ba mẹ."*
Benjamin không còn bị trói buộc bởi những bài kiểm tra trần thế, không còn bị giới hạn bởi thân xác mỏng giòn. Em đã vượt qua mọi cuộc thử thách để bước vào sự sống vĩnh cửu. Em đang cùng Thánh Carlo Acutis tham dự Bàn tiệc Thiên quốc, nơi không còn nước mắt, không còn đau đớn, chỉ có ánh sáng rạng rỡ của Tình Yêu.
Nguyện xin Đức Mẹ Maria, Mẹ đứng dưới chân Thập giá, ôm lấy ba Alan, mẹ Thảo, em Ryan và tất cả chúng ta trong tà áo sương mù ấm áp của Mẹ. Và xin Chúa ban cho chúng ta niềm tin vững vàng rằng: một ngày nào đó, khi hành trình trần thế của chúng ta khép lại, chúng ta sẽ lại thấy Benjamin đứng chờ ở cửa nhà Cha, khỏe mạnh, rạng rỡ, để ôm lấy chúng ta trong niềm vui không bao giờ tàn.
Amen.
Cho những ý nguyện đã gửi gắm nơi Ben trên bức tường cầu nguyện:
Vâng lệnh Chúa Cứu Thế, và theo thể thức Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng:
Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng, là Cha và Con và Thánh Thần, ban phúc lành và gìn giữ tất cả anh chị em trong sự bình an vĩnh cửu của Ngài. Amen.
✝ Xin Thiên Chúa toàn năng là Cha, và Con, và Thánh Thần, ban phúc lành cho anh chị em. Amen.