Nguyện xin ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng anh chị em. Hôm nay, chúng ta cùng nhau bước vào giờ Phụng vụ Lời Chúa này, bắt đầu bằng việc cùng nhau làm Dấu Thánh Giá, xin Chúa thánh hóa tâm hồn chúng ta.
Lạy Chúa, xin thương xót chúng con. Vì chúng con đã xúc phạm đến Chúa. Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con. Và ban ơn cứu độ cho chúng con. Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng con đến sự sống đời đời. Amen.
Anh chị em thân mến,
Hãy tưởng tượng một buổi tối mùa hè, khi bóng tối bắt đầu buông xuống và mọi người đang đứng xếp hàng dài trước một cửa tiệm kem nhỏ bên đường. Tiếng cười nói râm ran, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những gương mặt đang kiên nhẫn chờ đợi. Ai trong chúng ta cũng từng trải qua cảm giác chờ đợi ấy – một sự chờ đợi bình thường, đôi khi hơi sốt ruột, nhưng đầy háo hức vì biết rằng ở cuối hàng kia là một phần thưởng ngọt ngào, mát lạnh.
Hình ảnh đứng xếp hàng chờ đợi ấy dẫn chúng ta đi thẳng vào dụ ngôn mười trinh nữ trong bài Tin Mừng hôm nay. Họ cũng đang xếp hàng, đang chờ đợi một điều gì đó trọng đại hơn rất nhiều: sự xuất hiện của chú rể để bước vào tiệc cưới. Nhưng sự chờ đợi của họ không diễn ra dưới ánh đèn đường ấm áp, mà là giữa đêm đen sâu thẳm. Và điều quyết định sự khác biệt giữa họ không phải là họ đã đứng bao lâu, mà là những gì họ mang theo trong tay: những chai dầu dự phòng.
Chúng ta hãy dừng lại ở hình ảnh “chai dầu” này. Nó là một vật dụng nhỏ bé, tầm thường, dễ bị bỏ quên khi người ta chỉ mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp rực rỡ của những chiếc đèn. Nhưng chính chai dầu âm thầm ấy lại là ranh giới giữa sự khôn ngoan và sự khờ dại, giữa việc được bước vào phòng tiệc hay bị bỏ lại ngoài cánh cửa đóng kín.
Hôm nay, Giáo hội mừng kính Thánh Âu-gút-ti-nô, một trong những trí tuệ vĩ đại nhất của lịch sử Giáo hội. Nhưng trước khi trở thành một vị Giám mục, một Tiến sĩ lừng danh, Âu-gút-ti-nô đã từng là một người đi tìm kiếm “dầu” ở sai chỗ. Ngài đã dùng cả tuổi trẻ của mình để tìm kiếm sự khôn ngoan trong triết học thế gian, trong danh vọng và những thú vui trần thế. Ngài tưởng mình khôn ngoan, nhưng thực chất lại đang ôm một chiếc đèn không có dầu trong đêm tối của tâm hồn. Chỉ khi ngài nhận ra rằng “sự điên rồ của Thiên Chúa còn khôn ngoan hơn sự khôn ngoan của loài người” như Thánh Phaolô viết trong bài đọc thứ nhất, ngài mới thực sự tìm thấy nguồn dầu không bao giờ cạn: đó là tình yêu của Thiên Chúa.
Đã hai tháng trôi qua kể từ ngày 13 tháng 6 năm 2026…
Hai tháng. Sáu mươi ngày trôi qua kể từ khi Benjamin Vo bước vào giấc ngủ ngàn thu.
Đối với thế giới ngoài kia, hai tháng là khoảng thời gian đủ để những ồn ào lắng xuống, để cuộc sống hối hả tiếp tục trôi đi. Nhưng đối với ba Alan, mẹ Thảo và em Ryan, hai tháng qua là một khoảng thời gian của sự im lặng đến nghẹt thở. Nỗi đau không còn là những tiếng khóc nấc nghẹn ngào của những ngày đầu, giờ đây nó đã hóa thành một khoảng trống mênh mông trong căn nhà. Đó là chiếc ghế trống ở bàn ăn, là những mô hình máy bay nằm im lìm trên kệ, là những buổi chiều tháng Tám không còn tiếng cười nói ấm áp của con.
Chúng ta phải gọi tên nỗi đau này một cách thành thật nhất trước khi chúng ta có thể đón nhận sự ủi an. Sẽ thật dễ dàng nếu chúng ta nói những lời khuyên sáo rỗng như “hãy mạnh mẽ lên” hay “thời gian sẽ xóa nhòa tất cả”. Không, thời gian không xóa nhòa được tình yêu, và nỗi đau mất đi một người con, một người anh như Benjamin là một vết thương sẽ để lại sẹo suốt đời. Bóng tối của sự mất mát này là có thật. Và chính trong bóng tối ấy, chúng ta mới hiểu thế nào là việc giữ cho ngọn đèn đức tin của mình không bị dập tắt.
Nhưng anh chị em hãy nhìn xem, Lời Chúa hôm nay không để chúng ta cô độc trong bóng tối ấy.
Trong bài đọc thứ nhất, Thánh Phaolô viết: “Lời rao giảng về thập giá là một sự điên rồ đối với những kẻ đang trên đà hư mất, nhưng đối với chúng ta là những người được cứu độ, đó lại là sức mạnh của Thiên Chúa.”
Thập giá là gì nếu không phải là biểu tượng của sự đau khổ tột cùng, của sự bất lực và cái chết? Thế gian nhìn vào thập giá và thấy sự thất bại. Thế gian nhìn vào một cuộc đời trẻ tuổi bị dập tắt ở tuổi mười lăm và thấy sự vô nghĩa, một sự bất công, một “sự điên rồ”. Làm sao một cậu bé thông minh, ngoan hiền như Ben lại phải chịu đựng một định mệnh nghiệt ngã như vậy?
Thế nhưng, đức tin Kitô giáo không dừng lại ở thập giá. Thập giá của Đức Kitô đã được đổ đầy dầu của tình yêu tự hiến, và nhờ đó, nó đã trở thành nguồn ánh sáng phục sinh. Sự khôn ngoan của Thiên Chúa đảo lộn mọi tính toán của con người. Ngài không đo lường giá trị của một cuộc đời bằng số năm tháng họ sống trên mặt đất, mà bằng lượng “dầu yêu thương” mà họ đã tích trữ được trong suốt hành trình ấy.
Khi suy ngẫm về điều này, tôi lại nhớ đến một khía cạnh vô cùng cảm động trong cuộc đời của Benjamin Vo.
Ben là một cậu bé có một trí tuệ sắc sảo, nhưng trái tim của em còn lớn hơn cả trí tuệ ấy. Có một câu chuyện mà gia đình sẽ mãi mãi khắc ghi: Năm Ben mười hai tuổi, trong bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 40 của ba Alan, giữa tiếng nhạc và niềm vui của mọi người, cậu bé Benjamin đã bất ngờ bật khóc. Em khóc không phải vì buồn bã, mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ và sớm mọc lên trong lòng: nỗi sợ một ngày nào đó sẽ mất đi người cha yêu dấu của mình.
Một đứa trẻ mười hai tuổi, đang ở độ tuổi vô tư nhất, lại có thể khóc vì tình yêu thương sâu đậm và sự gắn kết thiêng liêng với cha mình đến thế. Thế gian có thể coi đó là sự nhạy cảm thái quá, là “khờ dại”. Nhưng trước mặt Thiên Chúa, những giọt nước mắt ấy chính là thứ dầu tinh tuyền nhất. Ben đã âm thầm tích trữ dầu cho ngọn đèn của mình bằng một tình yêu sâu sắc, bằng sự thấu cảm vượt xa tuổi tác. Em biết trân trọng từng giây phút bên cạnh những người thân yêu, biết yêu thương bằng cả tâm hồn mình.
Chính vì thế, khi chú rể gõ cửa, Benjamin đã sẵn sàng.
Ở đây, tôi muốn chia sẻ một điều rất thiêng liêng với ba Alan. Vào ngày 23 tháng 7 năm 2026, khoảng một tháng sau khi Ben đi xa, ba Alan đã có một giấc mơ. Trong mơ, hai ba con đang đứng xếp hàng để mua kem. Và khi đến lượt, chính Benjamin là người đã trả tiền.
Giấc mơ ấy đẹp biết bao! Nó không chỉ là một ký ức ngọt ngào, mà là một thông điệp đức tin sâu sắc. Trong bài Tin Mừng, các cô gái dại phải đi mua dầu vào lúc nửa đêm và đã quá muộn. Nhưng trong giấc mơ của ba, Ben không phải đi mua gì cả. Em đã đứng sẵn trong hàng, em có đủ “dầu”, và chính em là người thanh toán. Em đã trả bằng thứ tiền tệ của nước trời – đó là tình yêu, là sự trong sáng, là những giọt nước mắt hiếu thảo em đã gieo vãi suốt mười lăm năm qua. Ben không bị bỏ lại phía sau cánh cửa đóng kín. Em đã bước vào phòng tiệc cưới của Con Chiên Thiên Chúa, và em đang tận hưởng sự ngọt ngào của hạnh phúc đích thực.
Tôi biết, trong suốt hai tháng qua, trong những đêm dài thanh vắng, có những lúc ba Alan và mẹ Thảo bị bủa vây bởi những suy nghĩ tự trách mình. “Liệu mình có thể làm gì khác không?”, “Liệu mình có bỏ lỡ điều gì trong việc chăm sóc con không?”, “Tại sao Chúa lại lấy đi đứa con ngoan của chúng tôi?”.
Những câu hỏi ấy giống như những chiếc gai nhọn đâm vào vết thương lòng vốn đã quá rướm máu.
Xin anh chị hãy nghe thật kỹ lời này: Trong Tin Mừng Gioan, khi các môn đệ hỏi Chúa Giêsu về một người đau khổ: “Ai đã phạm tội khiến người này bị như vậy?”, Chúa Giêsu đã trả lời một cách dứt khoát: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta phạm tội” (Ga 9,3).
Sự ra đi của Benjamin hoàn toàn không phải là một sự trừng phạt của Thiên Chúa. Nó không xuất phát từ bất kỳ lỗi lầm, sự thiếu sót hay sự bất cẩn nào của anh chị. Bệnh tật là một phần của sự giòn mỏng của thân xác con người trong thế giới tự nhiên này, nằm ngoài tầm kiểm soát của y học và tình yêu thương của con người. Anh chị đã yêu thương Ben bằng một tình yêu hoàn hảo nhất. Anh chị đã cùng con đi khắp thế giới, đã tạo cho con những kỷ niệm đẹp đẽ nhất, đã ôm con vào lòng bằng tất cả tình mẫu tử, phụ tử.
Xin hãy trút bỏ tảng đá của sự tự trách ấy ra khỏi lồng ngực. Chúa không buộc tội anh chị, và Benjamin từ trên cao cũng chỉ muốn nhìn thấy ba mẹ mình được bình an. Hãy để cho nỗi đau của anh chị được thanh thản, chỉ còn lại tình yêu thuần khiết và nỗi nhớ thương dịu dàng.
Bước ngoặt của chúng ta hôm nay nằm ở sự kết hợp giữa mẫu gương của Thánh Âu-gút-ti-nô và cuộc đời của Benjamin.
Thánh Âu-gút-ti-nô sau nhiều năm lạc lối đã viết lên những lời bất hủ: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, và tâm hồn chúng con sẽ còn khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa.” Benjamin của chúng ta, dù chỉ sống mười lăm năm, đã sớm tìm thấy sự nghỉ yên ấy. Em không cần phải trải qua những năm tháng lạc lối như Âu-gút-ti-nô, vì em đã luôn giữ cho ngọn đèn tâm hồn mình trong sáng và hướng về Chúa.
Giờ đây, Benjamin đang ở trong “Bàn tiệc Thiên quốc” cùng với Thánh trẻ Carlo Acutis và Thánh Âu-gút-ti-nô. Họ là những tâm hồn đã hoàn thành cuộc chạy đua trần thế và đang đứng trước tòa Chúa để cầu nguyện cho chúng ta. Họ đang cầu nguyện cho các bác sĩ, các nhà nghiên cứu tìm ra phương thuốc chữa trị căn bệnh hiểm nghèo, để không còn gia đình nào phải trải qua nỗi đau đớn như gia đình anh chị nữa.
Ryan yêu quý của anh Ben,
Anh biết em nhớ anh Ben rất nhiều. Anh Ben là người đồng hành, là người anh trai tuyệt vời nhất của em. Nhưng em hãy nhớ rằng, ngọn đèn của anh Ben giờ đây đã được thắp sáng vĩnh cửu trên trời, và ánh sáng ấy đang soi đường cho em. Em hãy tiếp tục sống mạnh mẽ, học tập chăm chỉ và yêu thương ba mẹ thay cho phần của anh Ben nữa. Mỗi khi em nỗ lực, mỗi khi em mỉm cười, chính là lúc em đang làm cho sự sống của anh Ben tiếp tục hiện diện trên thế giới này. Anh Ben từ trên trời đang nhìn xuống em với niềm tự hào rất lớn.
Tôi cũng muốn gửi lời đến tất cả những ai đang hiệp thông trong giờ cầu nguyện này từ phương xa, đặc biệt là những gia đình đang phải gánh vác những thập giá nặng nề, những người mẹ đang khóc thương con mình. Xin anh chị em hãy tin rằng, Thiên Chúa luôn nghe thấy tiếng khóc của anh chị em. Không một giọt nước mắt nào rơi xuống đất mà bị Ngài lãng quên. Ngài đang đếm từng giọt nước mắt của anh chị em và biến chúng thành nguồn dầu ân sủng.
Tình yêu của Benjamin vẫn đang tiếp tục tuôn chảy. Giếng nước sạch mang tên em tại Cà Mau vẫn đang ngày ngày mang lại nguồn nước mát lành cho những người nghèo khổ. Đó là một minh chứng sống động rằng cái chết không thể dập tắt được tình yêu. Những việc lành được thực hiện nhân danh em là những bông hoa đẹp nhất nở ra từ mảnh đất của sự đau thương.
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, khi bước ra khỏi giờ cầu nguyện này, có một điều đơn sơ mà tôi muốn anh chị em cùng mang theo trong tim:
Mỗi khi anh chị em cảm thấy mệt mỏi, khi bóng tối của cuộc đời dường như quá lớn, hãy nhìn vào chai dầu của lòng trắc ẩn trong chính tâm hồn mình. Hãy làm một việc tốt nhỏ bé cho ai đó đang cần giúp đỡ – một lời hỏi thăm, một nụ cười, một sự chia sẻ âm thầm. Đó chính là cách chúng ta tích trữ dầu cho ngọn đèn của mình.
Và mỗi khi nhìn lên bầu trời, thấy một cánh chim tự do chao lượn hay một vệt mây trắng của chiếc máy bay vút qua, xin ba Alan, mẹ Thảo, em Ryan và tất cả chúng ta hãy mỉm cười. Đó là lời nhắn nhủ dịu dàng từ Benjamin: “Mọi chuyện đều ổn, con đã trả xong phần của con, và con đang đợi mọi người ở cuối hàng, nơi bàn tiệc thiên quốc.”
Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng, qua lời chuyển cầu của Thánh Âu-gút-ti-nô và Đức Mẹ Maria, ban cho ba Alan, mẹ Thảo, em Ryan và toàn thể anh chị em sự bình an, sức mạnh và một niềm hy vọng không bao giờ tàn lụi. Amen.
Cho những ý nguyện đã gửi gắm nơi Ben trên bức tường cầu nguyện:
Vâng lệnh Chúa Cứu Thế, và theo thể thức Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng:
Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
Nguyện xin Thiên Chúa toàn năng ban ơn lành, nâng đỡ đức tin và xoa dịu mọi nỗi đau trong lòng anh chị em. Xin Ngài gìn giữ anh chị em luôn vững vàng trong niềm hy vọng phục sinh. Amen.
✝ Xin Thiên Chúa toàn năng là Cha, và Con, và Thánh Thần, ban phúc lành cho anh chị em. Amen.